Mình buông tay rồi em còn nhớ anh không?

Anh sẽ nhớ lắm từng nụ cười ánh mắt của em, cách em làm xấu và khi em làm nũng anh nữa. Anh sẽ nhớ anh sẽ không quên nhưng có lẽ anh cần phải cất gọn những kỉ niệm đó. Anh muốn gặp em lắm nhưng anh sợ cài cảm giác đối diện với em nói đúng hơn là sợ sẽ bắt gặp em bước đi cùng với người khác. Anh biết được cảm giác đó đau như thế nào anh sợ lắm.

Anh đã sẵn sàng buông tay em ra, anh đã quá mỏi mệt để chạy theo cái bóng em và sống trong quá khứ. Anh đã sẵn sàng rồi em à, sẵn sàng buông tay em.

Cái cảm giác mất mát này làm anh thực sự đau đớn, anh cố gắng kìm nén những giọt nước mắt mặn chát và cay nồng xộc lên sống mũi, tuôn sâu vào tận từng thớ thịt trên cơ thể, đau và nhức như hàng ngàn hàng vạn mũi kim đâm, nhưng có mấy ai hiểu cho anh?

Buông tay em ra cũng có nghĩa là mất đi chỗ dựa, như thế anh sẽ ngã, nhìn anh ngã em có xót xa không?

Buông tay em ra nghĩa là không còn có em, là mất đi em, mất đi cái hơi thở của những ngày qua.

Buông tay em ra nghĩa là khi anh quay sang bên cạnh để tìm kiếm một bờ vai, một vòng tay trong cái mùa đông giá rét này thì anh sẽ chỉ nhận được sự trống trải và hơi lạnh mà thôi, em sẽ chạnh lòng khi anh co ro chứ? Chắc cũng là không đâu em nhỉ?

Buông tay để em rời xa anh, không còn là của riêng anh. Từ bây giờ anh sẽ học cách chịu đựng một mình những nỗi đau, những trăn trở. Anh biết cái gì vốn không thuộc về mình thì sẽ chẳng bao giờ là của mình cả, nhưng anh vẫn cố chấp nghĩ rằng mọi cố gắng của mình sẽ xoay chuyển tất cả. Thế nên giờ đây tất cả chỉ như một giấc mơ mà thôi.

Anh sợ rằng phải sống trong cái quá khứ của hạnh phúc hôm qua. Hạnh phúc là gió cứ phảng phất. Hạnh phúc là cỏ mềm xanh mướt dưới chân ai đó. Anh sẽ nhớ bao nhiêu cái cảm giác ôm em trong lòng và cảm nhận hơi ấm của em, nó làm anh tan chảy trong niềm hân hoan rằng em đang là của anh, anh sẽ nhớ từng lời nói yêu thương và ngọt ngào nơi em...

Em có nhớ không? Tại sao lại cho người ta hy vọng rồi lại tước đoạt? Tại sao lại cho người ta hạnh phúc rồi lại rời bỏ hạnh phúc ấy khi mà nó chưa một lần trọn vẹn? Tại sao? Tại sao lại như vậy? Hãy trả lời anh đi!

Mình từng yêu nhau, một thời sánh bước bên nhau những tưởng chừng sẽ là vĩnh cửu và không gì có thể chia cắt được, thế mà những lời hứa hẹn chỉ như gió thoáng bay. Những lời yêu thương chỉ còn là dĩ vãng. Tất cả chỉ là kỷ niệm và nhớ nhung. Và anh sẽ nhớ lắm từng nụ cười ánh mắt của em, cách em làm xấu và khi em làm nũng anh nữa. Anh sẽ nhớ anh sẽ không quên nhưng có lẽ anh cần phải cất gọn những kỉ niệm đó. Anh muốn gặp em lắm nhưng anh sợ cài cảm giác đối diện với em nói đúng hơn là sợ sẽ bắt gặp em bước đi cùng với người khác. Anh biết được cảm giác đó đau như thế nào anh sợ lắm.

Anh chấp nhận rồi anh buông tay, hãy sống hạnh phúc em nhé.